Lục u nói không muốn.
Diệp Bạch cũng không giận, anh nhẹ nhàng ôm cô nói: “Vậy chúng ta ra ngoài xem phim, thuận tiện ăn bên ngoài, về đến nhà cũng đúng lúc Lục Ngộ làm ầm ĩ.”
Kể từ khi sinh đứa con thứ hai, quả thực Lục u đã lâu không ra ngoài.
Nhưng tóm lại cô vẫn nhớ con trai út, ngẫm nghĩ rồi nhẹ nhàng nói: “Bữa trưa về nhà ăn đi!”
Diệp Bạch biết cô muốn về nhà cho Tiểu Lục Ngộ ăn. Tuy Lục Ngộ cũng uống sữa nhưng luôn không bằng sữa tự nhiên, bình thường Lục u đều tự mình cho cậu bé bú.
Hai người thống nhất đi xem phim cùng nhau.
Diệp Bạch nhiệt tình như lửa.
Lục u bình thản như nước, bề ngoài lại còn đoan trang nên khi bọn họ ở bên nhau trái lại giống như một cặp vợ chồng già… Mãi cho đến khi xếp hàng soát vé, cô gái phía trước thấp giọng phàn nàn với bạn trai mình: “Chiếc cốc Pikachu vừa mới mua bị thiếu mất cái lỗ tai rồi, xấu hoắc!”