Cô nói cho Chương Bách Ngôn nghe về thói quen sinh hoạt của Tiểu Lục Hồi, nói Tiểu Lục Hồi đã có thế ngủ một mình, nhưng tối đến tốt nhất nên đến nhìn một lần, đề phòng cô bé đá chăn lung tung…
Chương Bách Ngôn bảo cô yên tâm.
Họ nói chuyện với nhau rất khách sáo.
Lúc rời đi, cô ôm Tiểu Lục Hồi một cái, nói rằng mùng năm Tết sẽ đến đón cô bé. Tiểu Lục Hồi vô tư nói: “Mẹ ơi, con muốn ở đến mùng mười.”
Đương nhiên là không được, Lục Khiêm là người đầu tiên phản đối.
Trong mấy đứa cháu, Lục Khiêm thương
Tiểu Lục Hồi nhất, khi ở Lục Viên, ngày nào ông cũng dẫn cô bé theo, còn kêu ca bảo Lục u phải chuyển công tác sang thành phố c, nói rằng thành phố c lớn như vậy, làm gì không đủ cho cô phát huy.
Ngoài miệng Lục U nói rằng sẽ ở lại thành phố B, Lục Hồi đã quen với cuộc sống ở thành phổ B.
Nhưng sau một năm, cô lại chuấn bị quay về thành phố c.