Giờ phút này, cô như quay về quá khứ, về thời điếm mang thai Tiểu Lục Hồi, về thời điếm cô hết lòng tin tưởng Diệp Bạch… Cô vô cùng xúc động, thậm chí còn muốn khóc.
Lục u nhìn anh chăm chú.
Diệp Bạch cũng vậy.
Hồi lâu sau, anh ôm con đi đến bên cạnh Lục U, cúi đầu nhìn cô: “Lên xe trước đi!”
Đang trong Tết, nhưng Lục u không cầm được nước mắt.
Cô vươn tay nhẹ nhàng sờ vào khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiếu Lục Hồi, cô nhóc dường như biết tâm trạng của mẹ mình nên cũng nghiêng người lại gần muốn được cô ôm, Lục u ôm lấy cô bé, vùi mặt thật sâu vào mái tóc rối bù của con mình đế che đậy sự xúc động của mình.
Từ đầu đến cuối, Diệp Bạch chỉ dịu dàng nhìn cô, không hề lộ ra một chút gì là thiếu kiên nhẫn.