Diệp Bạch là đàn ông, đối với những chuyện thế này thì cởi mở hơn nhiều, anh hào phóng lấy từ trong túi áo ra mấy bao lì xì mừng năm mới, chia cho Lục Từ, Lục Trầm, Tiểu Lục Hồi, và cả Lục Ngộ.
Lục Từ và Lục Trâm nhận được bao lì xì rất dày.
Tiểu Lục Hồi và Lục Ngộ, mỗi đứa một căn nhà, Lục Ngộ được một căn hộ cao cấp rộng 360 mét vuông ở thành phố B, Tiểu Lục Hồi thì tốt hơn, là một căn biệt thự độc lập hơn 500 mét vuông, có giá trị hơn trăm triệu.
Người nhà họ Lục không nói gì, đoán đây là thành ý của Diệp Bạch.
Lục U nhẹ giọng nói: "Quý quá! Các con vẫn còn nhỏ!”
Diệp Bạch biết cô muốn từ chối, nhưng ngại đông người không dễ thuyết phục, anh ôm lấy Tiểu Lục Hồi, vuốt lại mái tóc xoăn cho cô bé, rồi hôn một cái: “Kiếm tiền vốn là để cho bọn trẻ tiêu, sớm hay muộn đều như nhau! Anh cũng không mang theo được."
Anh cũng không mang theo được...
Những lời này khiến cho Lục U xúc động, cũng làm cô nhớ đến năm đó Diệp. Bạch xảy ra chuyện.