Lục U im lặng hồi lâu.
Diệp Bạch tiến lên một bước, ánh mắt trìu mến nhìn dáng vẻ bối rối của cô: "Đừng nói là em không muốn chịu trách nhiệm đấy nhé?”
Bầu không khí quá mức mập mờ.
Lục U không muốn nổi lửa với anh, bèn quay người giả vờ đánh răng rửa mặt: "Chịu trách nhiệm gì? Đây là lần đầu của anh chắc!"
Đương nhiên đây không phải là lần đầu của Diệp Bạch.
Nhưng anh cảm thấy vừa rồi cũng không khác lần đầu mấy, anh vẫn không khống chế được mà giao tất cả cho cô... Ngoại trừ kích động thì còn có chút mất tự nhiên kỳ lạ.
Dù sao thì đàn ông nào cũng sợ phụ nữ cảm thấy họ không được.
Diệp Bạch cũng không ngoại lệ.