Cô và Lục Khiêm có tình cảm sâu đậm, dù có khó khăn đến mấy vẫn có thể che giấu được, buổi tối khi ăn cơm tất niên, cô luôn miễn cưỡng mỉm cười, ánh mắt nhìn Lục Khiêm ươn ướt, Lục Khiêm cười nói: “Lớn như vậy còn muốn tiền mừng tuổi hả!”
Dấu nói như vậy nhưng ông vẫn chol
Lục U lại nhịn không được mà khóc.
Cô sợ mất bình tĩnh, rời ghế vào toilet.
Lục Thước nhìn Diệp Bạch: “Các cậu lại cãi nhau à?”
Diệp Bạch cười khổ thừa nhận: “Đúng vậy! Trước khi ăn cơm lại ầm ï một trận!”
Lục Khiêm khoát tay: “Còn không mau đi dỗ? Dỗ xong rồi trở về ăn cơm cho đàng hoàng, xong xuôi rồi các cô các cậu có muốn tiếp tục cãi vã sao cũng được.”
Diệp Bạch mỉm cười rời khỏi bàn.
Anh vào toilet, Lục U đã rửa mặt.
Vẻ mặt anh nghiêm trọng, nhưng vẫn cố gắng trêu chọc cô, nhẹ nhàng vuốt cái mũi nhỏ của cô: “Khóc thành mèo con rồi đây này! Không muốn đi ăn nữa hả?”
Lục U lắc đầu, cô thật sự không chịu nổi, cô sợ lộ tẩy trước mặt mẹ.
Diệp Bạch đưa cô rời đi.
Cuối cùng bọn họ đi tới thư phòng của Lục Khiêm, căn lầu nhỏ ở đó vẫn còn, Lục U cũng đã trưởng thành thành người lớn, không nằm vào được nữa... Diệp Bạch mở lò sưởi, kéo cô ngồi trên sàn nhà.