Diệp Bạch hiểu ý cô.
Anh không ép cô nữa.
Anh nói anh ở lại, nhưng qua sáng sớm hôm sau đã về thành phố B, đến 30 'Tết mới quay về.
Khi Diệp Bạch lái xe đến, Lục Khiêm đang tưới hoa trong vườn.
Ông ấy nghe thấy tiếng xe hơi thì khế hừ: "Cậu ta đúng là xem đây như nhà mình! Cứ đi đi về về suốt!"
Lục Thước Tết này cũng dẫn vợ về thăm nhà, hiện đang ở cạnh ông cụ. Nghe ông ấy nói vậy, anh bật cười.
Lục Khiêm hỏi anh : "Con không sốt ruột sao? Em gái con hơn ba mươi rồi mà vẫn còn độc thân kia kìa."
Lục Thước mỉm cười: "Không phải có lốp dự phòng sao, bố cần gì phải sốt ruột! Dù sao con cái đã có người chăm, có người nuôi, đây không phải là niềm vui lớn nhất của mẹ đơn thân sao?”
Lục Khiêm bĩu môi: "Đừng ngụy biện bậy bại Đây đâu phải là một gia đình chân chính!... Diệp Bạch không có danh phận mà cứ suốt ngày ra vào nhà mình, khiến người ngoài nói ra nói vào."