Anh cúi đầu nói: "Sau này đừng nhắc chuyện này nữa, đã là chuyện quá khứ rồi"
Sau đó, anh hôn cô. Dưới ánh hoàng hôn nhàn nhạt, anh nâng khuôn mặt cô, hôn lên môi cô, dịu dàng triền miên... Họ đã lâu rồi không gần gũi, từ khi năm viện hầu như không làm
mấy chuyện thân mật, một nụ hôn hiếm hoi khiến người ta xúc động, cảm giác khó kiềm chế muốn đối phương còn sâu sắc hơn cả niềm yêu thích.
Tiểu Lục Hồi chơi cả ngày, vừa vui vừa mệt.
Cô bé vừa lên xe chưa được bao lâu đã say giấc nồng.
Lục U đắp chăn len cho cô bé, sợ cô bé cảm lạnh. Khi về đến Lục Viên, cô bảo tài xế dừng xe ở căn biệt thự chính, tài xế nhìn gương chiếu hậu nở nụ cười: "Ngủ ngon quát Khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng luôn kìa!"
Lục U cũng mỉm cười.
Xe dừng lại, tài xế đang định bước qua mở cửa xe, ôm Tiểu Lục Hồi xuống xe thì có người đã nhanh chân hơn ông ấy. Tài xế nhận ra đó là chồng trước của cô chủ: "Ngài Diệp? Không phải ngài đang ở thành phố B sao, sao ngài cũng đến đây vậy?"