Chương Bách Ngôn đồng ý, anh đợi con trai ngủ say, giúp Tân Dụ châm nước rồi mới gọi Tiểu Tần Phấn đi ra ngoài ăn cơm. Thật ra, nói là đi ăn nhưng thực ra họ chỉ xuống nhà ăn của bệnh viện, số lượng và chất lượng đều có hạn, nhưng như vậy đối với Tiểu Tần Phấn đã là rất tốt rồi.
Cả ngày cậu đều ăn trong phòng bệnh, miệng nhạt thếch.
Sự xuất hiện của Tiểu Lục Hồi giống như một nàng tiên nhỏ, giải cứu cậu.
Tiểu Lục Hồi quen được nuông chiều, không thích mấy món trong nhà ăn nên ăn rất ít... Chương Bách Ngôn nhéo mũi nhỏ của cô bé, bảo cô bé ăn thêm mấy miếng cơm, nói cô bé là đồ nhõng nhẽo.
Tiểu Lục Hồi ăn thêm mấy muỗng cơm, lấp đầy cái bụng nhỏ.
Cô hăm hở xin phép Chương Bách Ngôn: "Con dẫn em trai về chơi... Chăm sóc vài ngày được không ạ?"
Chương Bách Ngôn bật cười: "Em trai còn nhỏ lắm! Con không chăm em được đâu."