Chờ Tần Dụ cho con bú xong, cô mệt mỏi muốn ngủ. Chương Bách Ngôn đặt em bé xuống, nhẹ giọng nói: "Cố thức một chút, thím giúp việc trong nhà sắp đến rồi. Bà ấy làm món trứng luộc với nhãn, uống vào rồi
hằng ngủ, bồi bổ lại nguyên khí."
Tân Dụ gật đầu.
Sau đó hai vợ chồng đều im lặng một lúc. Cả hai đều không có cha mẹ, phải tự mình lên kế hoạch mọi việc, chính vì vậy mà sự giúp đỡ của Lục Khiêm hôm
nay mới quý giá đến vậy. Nó cũng khiến Chương Bách Ngôn biết mình nhất định phải làm lại một lần nữa. Anh không chỉ có một mình mà còn vợ con phải chăm Sóc.
Lúc này Tiểu Tân Phấn nhỏ giọng nói: “Bé ị rồi.” Trong phòng bệnh có một mùi hương khó tả.
Chương Bách Ngôn cười nói với Tân Dụ: "Nhắm mắt nghỉ ngơi một lát đi, anh đi đổi tã cho thằng bé."
Anh đã cố ý học qua nên khi thực hành vô cùng lưu loát.
Tần Dụ lặng lế nhìn, vẻ mặt dịu dàng. Lúc này, Tiểu Tân Phấn chạy tới rót
nước ấm cho cô, cẩn thận đút cho cô uống... Ánh mắt cậu nhìn cô chòng chọc, có lẽ là do Tân Dụ bỗng chốc đã sinh em bé.