Thím giúp việc nhìn cô, nhẹ giọng nói: “Món canh này nấu rất được, chắc là tài nấu nướng của ngài Chương nhỉ... Haiz, là như thế này! Ở quê tôi đã xảy ra chút chuyện, tôi cần một trăm ngàn để cứu cấp. Bây giờ tôi mượn ông chủ nhưng người ta không sẵn lòng lắm. Tôi nghĩ mình vẫn còn mấy phần giao tình với ngài Chương và bà Chương, đêm đó cũng là tôi đưa Tiểu Tần Phấn đi bệnh viện, không phải sao? Tôi nghĩ ngài Chương và bà Chương sẽ không luyến tiếc chút tiền ấy đâu.”
Tân Dụ xem thế là đủ rồi.
Không đợi Chương Bách Ngôn bày tỏ thái độ thì cô đã nói trước: “Thím nói thế thì không phải rồi! Đúng là đêm đó thím đã đưa Tiểu Tân Phấn đến bệnh viện, nhưng khi đó thím là người giúp việc trong nhà của chúng tôi. Đó không phải là nghĩa vụ của thím hay sao? Hơn nữa khi thím rời đi, tôi còn đưa cho thím một ngàn nữa coi như cảm ơn, tôi nghĩ số tiền này đã đủ. Bây giờ thím đã chẳng còn liên quan gì đến chúng tôi, lại đột nhiên hỏi vay một trăm ngàn, còn dùng chuyện đó để áp đặt đạo đức, không khỏi đi quá xa!”