Ăn cơm xong, Chương Bách Ngôn rửa bát, Tiểu Tân Phấn định đi đổ rác nhưng Chương Bách Ngôn không cho cậu động vào: “Đợt trước vừa mới bị ốm đúng không? Mới khỏi ốm thì ngoan ngoãn nghỉ ngơi cho anh, anh đã về rồi thì phụ nữ trẻ con sẽ không phải động tay vào những việc này, để em làm tối đến chị em nhất định sẽ lại trách anh, nói anh lợi dụng sức lao động của trẻ em còn không chịu trả công.”
Tiểu Tần Phấn vui vẻ nhìn Tần Dụ. Chóp mũi nho nhỏ lấm tấm mồ hôi.
Tân Dụ đang ngồi trên sô pha đan áo len, nghe vậy liền nhẹ nhàng bảo cậu đừng có quan tâm đến lời của Chương Bá Ngôn, anh chỉ toàn nói linh tinh.
Chương Bách Ngôn cười.
Khi anh ra ngoài vứt rác, ra cửa châm một điếu thuốc lá, ngậm điếu thuốc. trên miệng, tay xách túi rác.
Áo sơ mi trắng, quần tây đen.
Đẹp trai anh tuấn, nhìn qua hoàn toàn không giống một người đàn ông biết làm việc nhà, ngược lại rất giống một tinh anh trong giới kinh doanh.
'Vứt rác xong, anh hút hết điếu thuốc, chuẩn bị quay người về nhà.
Một nhóm phụ nữ trung niên nhỏ đang ngồi ở công trình công cộng của khu nhà, nhìn vẻ ngoài và cách ăn mặc thì hẳn là nhóm giúp việc gia đình, đang tụm lại nói xấu người khác, trong đó có một người nói vô cùng lưu loát.