Hỏi xong, Tần Dụ vẫn cảm thấy đây giống như một giấc mơ.
Sao anh lại trở vê!
Động tác của Chương Bách Ngôn dừng lại, quay đầu nhìn hai người họ, một lúc lâu sau, anh mới chậm rãi tắt chảo dầu trên bếp đi... Đi về phía hai người, mỗi tay ôm một người vào lòng.
Dường như anh ngửi thấy mùi cỏ xanh, vì vậy nhẹ nhàng hỏi cô: “Đến nghĩa trang?”
Tân Dụ ngơ ngác gật đầu.
Trái lại, Tiểu Tân Phấn gật đầu thật mạnh: “Đúng ạ!” Nhưng ngay sau đó cậu lại mím chặt môi, không lên tiếng.
Chương Bách Ngôn hiểu suy nghĩ nho nhỏ của cậu.
Anh vỗ nhẹ họ hai cái, lại nhẹ nhàng chạm lên bụng Tân Dụ, nói: “Thay. giày rồi rửa tay đi, chuẩn bị ăn cơm, anh mua nhiều đồ ăn lắm, đều là món hai người thích ăn đấy.”