Thím giúp việc kia vừa căn hạt dưa vừa kể chuyện về một người chủ của mình, kể tới sinh động như thật [Tôi nói với các bà này, người chủ trước của tôi thực sự rất đáng tiếc! Cô gái kia từ đầu đến chân đều là dáng vẻ khuê các lá ngọc cành vàng, mười ngón tay không dính nước xuân, khỏi phải nói là được chiều chuộng tới mức nào, đáng tiếc là tìm phải một người đàn ông chẳng có gì đặc sắc, chẳng những không có gì đặc sắc, người đàn ông kia còn mang con riêng của mình về cho cô gái nuôi dưỡng! Người đàn ông đó nhìn cũng ra hình ra dáng phết, không thể tưởng tượng nổi là lại có thể làm ra loại chuyện cầm thú như thế, cô gái kia cũng chấp nhận, cam tâm tình nguyện giúp cậu ta nuôi dưỡng đứa trẻ... Đêm qua không phải thằng nhóc đó bị ốm sao? Người đàn ông kia không trở về, cô gái kia phải gắng gượng đỡ thằng nhóc... Cô ấy đỡ được, chứ tôi không chịu nổi!]
Thím giúp việc mặt mày hớn hở [May mà tôi chạy nhanh! Chỉ cần tôi tình nguyện chịu khổ thôi, chắc chắn tôi sẽ phải chịu mãi!]
Ban đầu mấy người giúp việc còn lại muốn phụ họa theo bà ta, nhưng lại nhìn thấy Tần Dụ.