Cuối cùng Tần Dụ vẫn đưa bà ta một ngàn tệ, coi như cảm ơn bà ta tối qua đã chăm sóc Tiểu Tần Phấn.
'Thím giúp việc nhận lấy.
Bà ta do dự nói: “Thật ra, bà Chương, con người cô rất tốt, nhưng mà...” Bà ta chỉ nói nửa câu, rồi thu dọn hành lý rời đi.
Bà ta đi rồi, Tiểu Tân Phấn xới thêm một bát cơm, nói: “Sau này chị và bé cưng phải làm sao bây giờ?”
Tân Dụ gắp cho cậu một miếng thịt.
Cô nói: “Chỉ cần quan tâm chuyện học tập của em thôi, còn vấn đề về giúp việc, chị sẽ nghĩ cách!”
Tiểu Tân Phấn suy nghĩ một lát, nói thêm: “Em có thể tự bắt xe buýt đến trường, em đã hỏi các bạn rồi, ở gần đây có bến xe buýt, em có thể tự đi.”