Tiểu Tần Phấn kéo tay cô, giọng nhỏ xíu: “Chị định đi về ạ?” Tần Dụ nói “không”, nói cô sẽ trông ở đây.
Tiểu Tần Phấn dịch người vào trong, muốn để cô nằm xuống, cậu nói: “Bé cưng cũng buồn ngủ rồi ạ!”
Tân Dụ cũng đã mệt mỏi. Cô dựa bên cạnh gối của cậu, nghiêng người, đắp nửa cái chăn. Cô trông Tiểu Tần Phấn.
Một lát sau, thằng nhóc cẩn thận từng li từng tí dịch người lại gần cô, vùi đầu vào lòng cô, lí nhí nói với cô một tiếng xin lỗi... Mắt Tân Dụ lại ẩm ướt.
Cô không nói gì, chỉ nhẹ nhàng ôm cậu.
Hồi lâu sau, cô mới nhẹ nhàng xoa gáy cậu, nói một câu: “Quên hết những chuyện đó đi! Sau này cậu chính là em trai của Tần Dụ.”
Tiểu Tần Phấn nhào vào lòng cô, cậu không nói gì, nhưng chỉ trong chốc lát, vạt áo trước ngực Tân Dụ đã bị nước mắt của cậu thấm ướt.
Cô thầm thở dài: tình tình yếu đuối, sau này cứ để Chương Bách Ngôn dạy. dỗI
Rạng sáng, Tiểu Tân Phấn hạ sốt.
Đến lúc này Tân Dụ mới gọi điện thoại cho Chương Bách Ngôn, nói chuyện này với anh, Chương Bách Ngôn trong điện thoại im lặng hồi lâu rồi mới nói: “Không thì cứ từ chối dự án này! Hai người ở thành phố B anh vẫn không yên tâm”