Tân Dụ đo nhiệt độ cơ thể rồi cho cậu uống thuốc, nhưng nửa tiếng sau Tiểu Tần Phấn vẫn không hạ sốt.
Cô nhẹ nhàng đưa tay sờ trán cậu, rất nóng. Cô lập tức quyết định đi bệnh viện.
Cô vỗ nhẹ khuôn mặt nhỏ của cậu, gọi tên cậu, cúi đầu áp sát vào cậu nói định đưa cậu tới bệnh viện. Tiểu Tân Phấn đã hơi mê man nhưng vẫn lập tức vùng vẫy định mặc quần áo, muốn tự đi xuống tầng.
Trong lòng Tần Dụ chua chát.
Cô biết mình đối xử với cậu không tốt, đúng là hơi cay nghiệt, vậy nên cho dù cậu đang nửa tỉnh nửa mơ cũng muốn làm tốt nhất. Cô sờ đầu Tiểu Tân Phấn, bế cậu lên.
Tiểu Tần Phấn vùi đầu trong lòng cô, không chịu chui ra. Mặc dù đang sốt, cậu vẫn bật khóc hu hu... Bàn tay nhỏ bé siết rất chặt. Tân Dụ cúi đầu nhẹ nhàng chạm vào cậu, trong lòng càng thêm chua xót.
Thực ra cô trách cậu, còn cậu biết trách ai, vốn dĩ cậu đâu có thể lựa chọn xuất thân của mình, nếu không làm gì có ai tình nguyện trở thành con riêng của người ta? Tần Dụ khẽ lên tiếng: “Chúng ta thay quần áo, tôi đưa cậu tới bệnh viện.”