Chương Bách Ngôn hỏi xong, Tiểu Lục Hồi không nói lời nào.
Nhưng ngón tay nhỏ nhắn trắng nõn lại nắm góc áo Chương Bách Ngôn không buông, dù sao cũng là trẻ con, không biết che giấu, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn ngập sự ỷ lại... Có thể nhận ra được, cô bé nhớ anh.
Mũi Chương Bách Ngôn chua xót.
Anh nhẹ nhàng ôm cô bé, anh cảm giác được thân thể ấm áp của bé con, tựa như dòng nước ấm áp an ủi trái tim anh, giờ khắc này anh biết ơn sự tồn tại của cô bé.
Tiểu Lục Hồi lau nước mũi lên người anh.
Cô bé rất cẩn thận hỏi: “Có phải bố lại có cục cưng mới không?”
Chương Bách Ngôn ngồi xổm nói chuyện với cô bé, nhẹ nhàng nhéo cái mũi nhỏ đang ửng đỏ, giọng nói nhẹ nhàng: “Mấy tháng nữa cục cưng mới sẽ ra khỏi bụng dì, nhưng Tiểu Hồi của chúng ta là cục cưng đầu tiên.”