Đêm khuya.
Tân Dụ tắm rửa xong thì trở lại phòng ngủ.
Chương Bách Ngôn đứng dựa vào cửa sổ, cửa sổ phòng hơi mở, trong ngón tay thon dài của anh kẹp một điếu thuốc lá trắng như tuyết nhưng không hề châm lửa... Ở nơi này, chỗ ở nhỏ nên anh sợ Tần Dụ đang mang thai, không dám hút thuốc trong phòng ngủ.
Nghe thấy tiếng Tân Dụ đi vào, Chương Bách Ngôn nghiêng người nhìn cô.
Anh bỏ điếu thuốc trong tay vào bao thuốc, nhẹ giọng nói: “Dạy thằng bé làm bài tập một lát, có lẽ là tâm trạng bị ảnh hưởng nên làm rối tinh rối mù.
Anh cho rằng Tân Dụ sẽ không đáp lời.
Không ngờ cô lại đi tới, nhẹ nhàng ôm eo anh, tựa khuôn mặt lên vai anh lẩm bẩm: “Ngày mai em dạy thằng bé làm bài! Anh mệt cả ngày rồi, dạy bài tập nữa thì mệt quá.”