Chương Bách Ngôn cầm vô lăng.
Hồi lâu sau, anh mới khế nói: “Ừ, bọn họ không về được! Sau này em sẽ sống với anh và chị.”
Tiểu Tân Phấn đặt cằm lên đầu gối.
Tuổi của cậu vẫn còn nhỏ, cậu còn không hiểu được sự thăng trầm của đời người thì đã mất đi người thân nhất của mình.
Chương Bách Ngôn đưa Tần Phấn di. Tân Dụ mới thức dậy, bình thường vào giờ này, cô đã thức.
Gô cố ý không dậy cũng vì muốn tránh mặt đứa trẻ kia, cô nhất thời mềm lòng mang cậu về, lại không biết phải sống chung với cậu ra sao.
Hơn nữa trong lòng cô cũng có chút hận cậu.
Nếu không có cậu thì mẹ cô sẽ không chết, nhưng cô lại biết nỗi hận này cũng không hề có lý, người gây ra tội ác tày trời là bố cô, là bố cô phạm sai lầm, nhưng cô lại đem tội lỗi đẩy lên trên người một đứa trẻ vô tội, nếu có thể, cô nghĩ là cậu cũng không muốn có xuất thân như vậy!
Tân Dụ rửa mặt ăn sáng, bắt đầu dọn dẹp nhà cửa.
Dọn dẹp phòng khách và phòng ngủ của mình xong, cô do dự một chút, sau đó vẫn đi vào căn phòng nhỏ kia.