Đêm khuya, Chương Bách Ngôn trở về phòng ngủ.
Tân Dụ một mình lảng lặng ngẩn người, anh biết trong lòng cô đau buồn, dù sao thì bố mẹ cô cũng vừa mới qua đời, hơn nữa lại dùng cách thảm thiết như vậy.
Nghe thấy tiếng đóng cửa, Tần Dụ sực tỉnh lại.
Cô nhìn chăm chú chồng của mình, nước mắt nơi khóe mắt còn chưa khô.
Chương Bách Ngôn đi tới, cầm khăn giấy dịu dàng lau cho cô, giọng cũng rất nhẹ nhàng: “Đang nhớ mẹ sao?”
Tân Dụ buông album ảnh trong tay xuống, nó được mang từ nhà họ Tần ra.
Cô khẽ dạ, hơi buồn: “Chương Bách Ngôn, em luôn nghĩ nếu ngày đó em kiên trì giữ bà ấy lại, có phải sẽ không có kết cục như vậy không?”
Chương Bách Ngôn ngồi xổm xuống, anh nhẹ nhàng chạm vào bụng cô.