Anh lấy được công trình của công ty con Lục Thị.
Kết quả này khiến anh cũng rất bất ngờ... Anh xem hồ sơ trúng thầu rất lâu, cũng do dự rất lâu, có lẽ anh đoán được lý do Lục Thước chọn anh, là bởi vì Tiểu Lục Hồi.
Nếu là trước kia, anh có lẽ sẽ chẳng thèm ngó đến.
Nhưng bây giờ, anh đã là người có gia đình chứ không giống như lúc trước, nếu muốn nhanh chóng gây dựng lại sự nghiệp thì phải chấp nhận lòng tốt của người khác... Anh đã không còn tư cách kén cá chọn canh, trừ phi anh bằng lòng ăn bám Tần Dụ, như vậy càng làm cho anh xấu hổ vô cùng.
Chương Bách Ngôn ở trong bếp hút hai điếu thuốc.
Lúc đi ra ngoài, anh đặt hợp đồng đấu thầu kia lên bàn ăn, nói với Tân Dụ: “Sửa nhà trước, sửa xong chúng ta ra bên ngoài ăn một bữa ngon! Bắt đầu từ
ngày mai anh sẽ phải bận rộn rồi.”
Anh lại nói với Tiểu Tân Phấn: “Lúc anh không có ở đây, em phải chăm sóc tốt cho chị và cục cưng đó.”
Đôi mắt đen nhánh của Tiểu Tân Phấn bừng sáng.
Cậu nhìn Tần Dụ đầy mong đợi, có lẽ là hi vọng cô sẽ nói gì đó.
Tân Dụ thấy cậu thì đau đầu nên quay đầu sang chỗ khác.