Cô nghe hiểu một lúc sau mới run rẩy môi nói: “Nhưng ngày hôm qua mẹ còn tới tìm em, mẹ còn nấu một bữa cơm cho em ăn, sao lại đột nhiên biến mất được chứ!”
Tân Dụ không ngốc, cô bỗng nhiên hỏi anh: “Chương Bách Ngôn, chiếc xe đối diện có phải do bố em lái với bồ nhí không?”
Lần này, chẳng những Chương Bách Ngôn im lặng, ngay cả mấy người kia cũng không lên tiếng.
Bố mẹ Tần Dụ được xem như nhân vật nổi tiếng, chuyện này làm ầm ï lên cũng khó coi.
Bọn họ đắn đo một chút rồi nói: “Nếu không hay là thế này đi cô Tân, cô và anh Chương cùng nhau xử lý chuyện này, bên kia còn để lại một bé trai, bên nhà gái không có thân thích nào ra mặt, nếu như hai người không có ý định nuôi dưỡng thì có thể phải đưa đến trại trẻ mồ côi.