Bọn họ sống chung với nhau đã được một thời gian, Chương Bách Ngôn có thể đoán được suy nghĩ của cô.
Tần Dụ vừa nói, anh đã đoán được cô đang suy nghĩ gì.
Không đợi cô mở miệng, anh đã hỏi: “Em muốn đón mẹ em đến sống cùng chúng ta sao?”
Cô dịu dàng ừ khẽ, sau đó lại nói: “Nhưng mẹ không đồng ý! Chương Bách Ngôn, mẹ nói mẹ không quen.”
Cô nói xong, ôm cổ chồng.
Chương Bách Ngôn nhẹ nhàng vuốt ve gáy cô, động tác rất dịu dàng, sao anh lại không biết cô để ý đến lòng tự trọng của anh, sợ làm tổn thương anh.