Cho dù nơi này thật sự rất rách nát, so ra quả thực còn kém nhà vệ sinh của nhà họ Tần, nhưng Tần Dụ trông rất vui vẻ. Mẹ Tân tắm rửa thay quần áo rồi đi ra.
Lúc này mới tỉnh táo lại một chút.
Tân Dụ hâm nóng cho bà ấy một bát canh đầu cá, hầm canh trắng như tuyết, thêm đậu hũ và mấy cây nấm, ngửi rất thơm. Mẹ Tần giương mắt: “Đây là con làm sao?”
Tân Dụ lắc đầu: “Tay nghề của con không tốt vậy đâu! Là Chương Bách Ngôn làm đấy.”
Mẹ Tần gật đầu, cúi đầu yên lặng ăn canh.
Mùi vị đương nhiên kém hơn đầu bếp nổi tiếng trong nhà, nhưng mùi vị gia đình này cũng rất ngon, mẹ Tần uống gần nửa bát lại ngạc nhiên ngẩn người... Tần Dụ biết bà ấy gặp phải chuyện gì đó nên dịu dàng hỏi: “Mẹ, rốt cuộc mẹ làm sao vậy?”
Mẹ Tân khóc.
Bà ấy chợt như không chịu nổi, ôm mặt khóc nức nở, vừa khóc vừa nói ra nỗi đau đớn trong lòng.