Chương Bách Ngôn đối xử với cô rất tốt, Tân Dụ cảm thấy hạnh phúc.
Có thể, quá khứ tồi tệ, tương lai cũng không biết, nhưng hiện tại anh đối xử với cô tốt vô cùng... Sáng sớm, Chương Bách Ngôn dậy rất sớm, Tân Dụ dậy ăn sáng với anh.
Anh nấu cháo, trông rất thơm ngon.
Tân Dụ cảm thấy ngon cực kỳ.
Khi Chương Bách Ngôn ăn xong, anh ngước lên nhìn cô đang rũ mi mắt
xuống, đắn đo một hồi rồi lên tiếng: “Sắp tới có thể anh sẽ rất bận, Tân Dụ, anh †ìm một người giúp việc đến đây nhé!”
Người giúp việc?
Phản ứng đầu tiên của Tân Dụ là phải tốn tiền, thứ hai là căn nhà quá nhỏ, sau này căn phòng nhỏ kia sẽ để lại cho đứa bé ở... Vì thế cô không đồng ý: “Em có thể tự mình làm việc nhà, đến ngày sinh rồi hãng tính sau.”