Cô dịu dàng nói: “Anh nghỉ ngơi một chút, em hâm nóng thức ăn cho anh.”
Chương Bách Ngôn không nỡ để cô vất vả, nắm lấy tay cô: “Để anh làm!”
Tân Dụ lắc đầu: “Mới hơn sáu tháng, đâu phải không được phép làm chuyện gì! Chương Bách Ngôn, em đã không còn là bà chủ giàu có nữa, em có thể làm mấy việc nhà đơn giản, sau này còn phải chăm conl”
Chương Bách Ngôn không tiếp tục kiên trì.
Lúc Tân Dụ hâm nóng thức ăn, anh đi đến bên cửa sổ phòng khách nhỏ, mở cửa sổ hút thuốc.
Phun ra làn khói bay ra bên ngoài, bị gió đêm xé nát. Dù sao thì anh vẫn rất phiền lòng, nhưng ở trước mặt vợ anh không muốn lộ ra, anh hy vọng cô có thể yên tâm sinh con, không cần quan tâm đến những chuyện khác.
Trước đây, anh làm việc quyết đoán, hiện tại có lế là có uy hiếp nên trở nên dè dặt rất nhiều. Phía sau có tiếng bước chân.
Chương Bách Ngôn lập tức dập tắt thuốc lá, đóng cửa sổ lại, không muốn vợ mình hít phải khói thuốc.