Thực ra thời tiết không nóng, nhưng có lế phụ nữ có thai sợ nóng nên cứ vô thức đá chăn ra.
Tiếng mở cửa cũng không làm Tần Dụ tỉnh lại.
Chương Bách Ngôn nghĩ, có lẽ là mấy ngày nay cô vẫn chưa ngủ ngon, rốt cuộc bây giờ cũng đã ngủ được rồi.
Anh khẽ bước đến, không đánh thức cô, mà chỉ sờ nhẹ lên phần bụng nhô lên của cô.
Bụng Tần Dụ vẫn trắng nõn, không có vết rạn khi mang thai.
Chỉ hơi lạnh thôi.
Lúc này, có lẽ là bị anh đụng vào nên Tần Dụ choàng tỉnh... Cô mở to mắt nhìn anh, một lúc lâu sau mới hoàn toàn tỉnh táo lại, nhẹ giọng hỏi: “Đến giờ ăn rồi à?”
Chương Bách Ngôn ừ nhẹ, nhưng vẫn không nỡ buông xuống cảm giác mềm mại trắng nõn trên tay mình.
Bên trong là máu mủ của anh.
Tân Dụ không nhúc nhích, cô nhẹ nhàng tựa vào gối, lúc này rất bình tĩnh, dường như quay về ngày mùng hai tết khi ấy, cô tức giận đến mức bỏ về nhà còn anh thì đuổi theo, ngồi xổm bôi thuốc cho cô.