Cô dọn dẹp được một lúc thì Chương Bách Ngôn quay lại.
Anh nhìn Tần Dụ kéo hai cái vali, bất ngờ hỏi: "Sao không đợi anh giúp đỡ:... Đồ đạc của em sao lại ít như vậy?”
Tân Dụ ừ nhẹ: "Chỉ có nhiêu đây thôi.”
Chương Bách Ngôn không tin nhìn cô, sau đó đi đến phòng thay đồ mở hết mấy cái tủ ra, khi thấy bên trong tủ hoàn toàn trống rỗng, anh mới quay lại nhìn Tân Dụ: "Quần áo của em đâu?"
Phụ nữ vẫn luôn yêu cái đẹp, mà với những cô gái được xuất thân từ gia đình quyền thế như cô thì việc có nhiều quần áo đẹp là chuyện bình thường.
Tần Dụ thấy anh như vậy thì đi tới đóng tủ quần áo lại, dựa vào khung cửa nhẹ nhàng nói: “Hiện tại em đang mang thai nên cũng không thể mặc được những bộ quần áo này. Hơn nữa sau khi sinh, thân thể của phụ nữ chắc chắn cũng thay đổi, quần áo để đó không mặc thì phí, nên em đã đem nó đi bán lấy tiền rồi.”