Đêm khuya, chỉ là hai bát mì trứng đơn giản, nhưng lại khiến người ta cảm thấy ấm áp.
Trong nhà không có người giúp việc, Tân Dụ định đi rửa bát thì Chương Bách Ngôn ngăn cản nói: "Để anh rửa bát, em nghỉ ngơi trước đi."
Tần Dụ khẽ chớp mắt, một lúc sau cô mới nói: “Em không yếu đuối như vậy, em vẫn có thể làm việc nhà bình thường mà.”
Nhưng Chương Bách Ngôn không cho cô làm, anh nhìn cô một hồi lâu, sau đó thì thầm với cô: “Tân Dụ, anh không giữ em ở bên cạnh để em cùng chịu khổ với anh, ít nhất là khi anh ở nhà, em không cần phải làm gì cả.”
Tân Dụ nghe anh nói vậy thì cũng không nói thêm gì nữa.
Chương Bách Ngôn đặt bát đĩa vào bồn rửa, sau đó xắn tay áo lên bắt đầu làm việc. Thật ra anh đã nhiều năm không làm việc nhà, từ khi sự nghiệp anh thành công, anh đã không cần động đến nó nữa.