Cô nói năng bừa bãi.
Giọng Chương Bách Ngôn còn dịu dàng hơn cả bóng đêm.
Anh nói: "Anh biết! Anh biết!"
Anh nghiêng đầu hôn lên tóc cô, rồi ôm cô vào lòng... Họ lẳng lặng ôm nhau, đêm càng sâu hun hút, anh cởi áo khoác của mình khoác lên vai cô.
Tân Dụ nhỏ giọng hỏi anh có lạnh không.
Anh nói không lạnh, rồi anh lại hỏi cô buồn ngủ hay không, Tân Dụ nói cô buồn ngủ rồi.
Chương Bách Ngôn lái xe đưa cô về nhà.
Lúc xe về biệt thự, bảo vệ đều đã nghỉ việc hết, nên anh đành tự xuống xe mở cửa... Tân Dụ nhìn dáng vẻ ấy, chợt thấy đau lòng.
Chương Bách Ngôn lên xe, nhìn biểu cảm của cô, biết cô đang nghĩ gì.
Anh nghiêng người nói nhỏ: "Gian khổ khi xưa anh còn chịu được... Không sao đâu."
Anh nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, bàn tay anh ấm áp nhưng tay Tần Dụ lại lạnh như băng.