Tiếng cô ấy thật nhẹ, thật dịu dàng, cũng giống như lúc anh ta nói chuyện... Có lẽ đây là lần đầu tiên từ lúc cưới nhau mà bọn họ ở cùng một chỗ, không nói mấy lời cay độc khó nghe.
Sau đó, anh hôn lên bụng...
Ban đầu Tần Dụ từ chối, cô ấy nói sợ thương tổn đến con.
Chương Bách Ngôn rất muốn hôn cô.
Anh ngồi bên cạnh, ôm lấy cô rồi hôn thật dịu dàng... Kiên nhãn đợi cô đồng ý.
Sau khi nụ hôn kết thúc, Tân Dụ nhỏ giọng nói: 'Ăn cơm trưa đi!"
Thật ra Chương Bách Ngôn không đói,
Anh muốn ngủ trưa cùng Tân Dụ hơn, họ sẽ sóng vai nằm cạnh nhau, lúc nào anh cũng có thể chạm đến bụng của Tần Dụ... Có lẽ đứa nhỏ sẽ cử động.