Diệp Bạch nhẹ nhàng nở nụ cười, sau đó ngồi xuống cạnh giường, để Lục U tựa lên vai mình, vậy thì cô có thể dễ chịu hơn một chút, ban đầu Lục U không
chịu, nhưng anh cứ kiên trì.
Lúc cô cho con ăn, anh nhẹ nhàng giúp cô xoa bóp bả vai, để cô dễ chịu hơn một chút.
Tiểu Lục Ngộ ăn xong no đến căng bụng.
Đứa bé mới ra đời, ăn no lại ngủ, tỉnh ngủ lại ăn, hoàn toàn không biết giao lưu cùng người lớn... Diệp Bạch ôm bé về giường nhỏ, lại nhìn thật lâu, nhìn mãi vẫn luôn cảm thấy không đủ.
Đây là con của anh và Lục U.
'Trông khá giống Tiểu Lục Hồi, tuy nhiên Tiểu Lục Hồi thanh tú hơn một chút, Lục Ngộ thì lại sắc sảo hơn, nhưng lớn lên chắc cũng rất đẹp.
Nhìn hai mẹ con, Diệp Bạch cảm thấy trong lòng vô cùng thỏa mãn.
Anh đứng dậy, trông thấy Lục U định xuống giường, anh vội vàng bước qua đỡ cô: "Sao lại xuống giường? Muốn đi vệ sinh à? Để anh ôm em đi!"
Lục U còn chưa kịp từ chối thì anh đã ôm mình đến toilet.
Lúc đóng cửa, ánh mắt của cô hơi phức tạp.
Diệp Bạch nhẹ nhàng nói: "Anh chờ ở bên ngoài, xong thì gọi anh!"