Lục U muốn rút tay lại, nhưng anh chẳng chịu nhường mà cô thì không đủ sức.
Quả nhiên anh đang giở trò lưu manh.
Lục U quay mặt qua chỗ khác, không nhìn anh.
Diệp Bạch nhìn chằm chằm cô, thoáng rung động... Thật sự rất lâu rồi, anh với cô chưa từng kề cận, sau lần tai nạn xe cộ, tuy cô không còn tránh né, cũng để anh chơi với Tiểu Lục Hồi, nhưng giữa họ luôn tồn tại khoảng cách. Ngay cả khi khám thai thì cùng lắm cũng chỉ có thể chạm vào tay cô, cả eo cũng không dám đụng vì sợ cô sẽ cảm thấy chán ghét.
Bây giờ trong phòng bệnh, chỉ có bọn họ và con của họ.
Diệp Bạch có chút không nhịn được.
Anh nghiêng người, hôn lên trán cô, sau đó lại hôn lên môi...