Tân Dụ nói rồi buồn nôn.
Thế giới của cô trong nửa đầu cuộc đời rất sạch sẽ, bỗng chốc thế giới sụp đổ.
Người đàn ông cô thích ký một hợp đồng hoang đường như vậy với thư ký. Bố cô hóa ra là một kẻ ngụy quân tử thích ra vẻ đứng đắn. Những ngày được cho là đi công tác đều là lúc quấn quýt với phụ nữ trẻ tuổi, thậm chí còn sinh con!
Chương Bách Ngôn nhẹ giọng nói: "Người phụ nữ đó đã từng là học trò của ông ấy."
Tân Dụ chạy ra ngoài.
Cô chạy đến bồn rửa trong phòng tắm, nôn ói dữ dội, điên cưồng nôn khan, trong lòng nóng như lửa đốt, cảm giác cực kỳ khó chịu.
Cô cảm thấy ghê tởm.
Chương Bách Ngôn đi đến phía sau cô, cô ngước mắt nhìn anh trong gương, anh bình tĩnh nói: "Tốt nhất đừng nói với mẹ em, có thể bà ấy không biết chuyện này!"
Sắc mặt Tần Dụ tái nhợt, môi run run...
Cô bám chặt vào bồn rửa để không bị ngã, dù thế giới của cô đã sụp đổ từ lâu nhưng cô vẫn không muốn ngã xuống trước mặt Chương Bách Ngôn.