Cơ thể Chương Bách Ngôn thả lỏng một chút, dựa vào trên ghế sô pha mềm mại, xoa xoa lông mày, phiền muộn nói: "Từ nay về sau sẽ phải ngồi xe lăn! Mẹ cô ấy còn đang ở bệnh viện làm ầm ï, Tân Dụ..."
“Anh muốn tôi ra mặt làm quan hệ công chúng cho anh đúng không!"
Giọng Tần Dụ rất nhẹ, lại mang theo chút giễu cợt: "Chương Bách Ngôn, việc này là chính anh gây ra! Đúng, đúng là anh ký kết hợp đồng biến thái này với cô †a trước khi kết hôn, nhưng nếu anh xử lý xong chuyện này trước khi kết hôn thì sẽ không có vấn đề gì cả! Nhưng anh lại không, cho đến khi tôi phát hiện ra sự †ồn tại của người này thì anh mới nghĩ đến việc đưa cô ta ra nước ngoài. Chương Bách Ngôn, anh chẳng thiếu chút tiền vé máy bay này... Đến khi một ngày anh cảm thấy cuộc hôn nhân của chúng ta thật nhàm chán, đúng lúc anh lại đi công tác, anh sẽ nhớ rằng có một cô gái yếu đuối và ngoan ngoãn như vậy đang đợi anh, anh sẽ thuận tiện ghé qua thăm cô ta, sau đó có thể bí mật đưa cô ta về nước. Tôi đoán vậy có đúng không?”
“Tân Dụ!" Chương Bách Ngôn tức giận, anh chưa bao giờ nghĩ đến chuyện như vậy.
Tần Dụ cười rất nhạt.
"Chương Bách Ngôn, vậy anh dựa vào đâu mà bảo tôi làm quan hệ công chúng cho anh? Chỉ vì chúng ta đã kết hôn sao? Chẳng lẽ tôi cưới anh chỉ là để giúp anh giải quyết những chuyện lộn xộn này sao?"