Lúc nói chuyện, gương mặt nhỏ nhắn của Lục U bình tĩnh, lúc này cô lại có phần yếu đuối, trông rất hấp dẫn.
Diệp Bạch rất muốn ôm cô. Nhưng nghĩ đến mối quan hệ của họ, anh vẫn chịu đựng.
Anh thấp giọng hỏi cô: "Lục U, còn chúng ta thì sao? Chúng ta có khả năng không?”
Sau đêm hôm trước, mối quan hệ của họ rõ ràng đã dịu bớt.
Lục U cúi đầu uống cháo thịt, uống mấy ngụm rồi hỏi ngược lại: 'Diệp Bạch, anh muốn có khả năng gì?"
Diệp Bạch trầm mặc hồi lâu.
Rồi anh nở một nụ cười rất khẽ.
Đúng vậy, anh còn muốn khả năng gì nữa?
Hiện tại bọn họ có thể nói một hai câu là đã rất tốt rồi, anh nên thấy hài lòng...
Khi Lục U đang uống cháo, Diệp Bạch ngồi trên sô pha gần đó, dùng điện thoại di động xử lý công việc. Tháng năm, công ty có rất nhiều việc, vả lại cách đây không lâu ở thành phố C đã tích lũy thêm không ít. Đây là khoảng thời gian bận rộn, nhưng anh vẫn sẵn sàng ở cùng Lục U.