Diệp Bạch còn đang nghĩ tên, nghe thấy tiếng động thì quay đầu nhìn ra cửa.
Hoắc Minh Châu và Lục Thước nhẹ bước đi vào.
Lục Thước nhìn em gái, hỏi nhỏ: “Có tỉnh dậy không?”
"Có dậy một lần! Ăn được một chút."
Diệp Bạch đứng dậy nhường cho Hoắc Minh Châu ngồi xuống, Hoắc Minh
Châu lo lắng cả một đêm làm gì có tâm trạng ngồi nữa... Bà vừa áy náy vừa hối hận, nếu không về thành phố B thì Lục U sế không xảy ra chuyện gì rồi.
Bà cúi xuống, vuốt ve khuôn mặt con gái, thì thâm: cũng không dám nói cho bố nó biết, sợ ông ấy lớn tuổi không chịu nổi! Bố Lục U thương nó nhất, khi Lục U còn nhỏ, ông ấy đã dựng một cái lều màu hồng trong phòng sách cho nó chơi, nếu ông ấy mà biết được thì sẽ đau lòng lắm!”