Diệp Bạch quay lại, nhìn thấy khuôn mặt hốt hoảng của Lục U.
Vẻ mặt cô cô cùng phức tạp.
Trong lòng anh biết, nụ hôn vừa rồi chỉ là sự xúc động nhất thời khi sống sót sau tai nạn, không có nghĩa là Lục U thực sự chấp nhận anh, và anh cũng sẽ không dùng nó để ép buộc cô.
Cô là người anh yêu, đứa con cô đang mang trong bụng là máu thịt của anh.
Anh cứu cô là điều đương nhiên.
Diệp Bạch hâm nóng trứng luộc, bưng tới mép giường ngồi xuống, anh kê thêm hai cái gối sau đầu Lục U, ngăn không cho cô ngồi dậy, sau đó cắt trứng đút cho cô ăn.
Thức ăn đưa tới, Lục U lại không có há miệng.
Cô rũ mắt xuống, nói rất nhỏ: "Diệp Bạch, vừa rồi...
Tuy là từ chối, nhưng cũng không còn cứng rắn như trước, Diệp Bạch có thể hiểu được cô, anh thấp giọng nói: "Anh biết đó không là gì cả! Em không muốn tha thứ cho anh cũng không sao, chờ con ổn định rồi anh sẽ đi! Lục U, khi nào em chịu gặp anh thì anh mới tới."