Hoắc Minh Châu nghe xong rất khó chịu, Lục Huân nhẹ nhàng nắm lấy tay bà, dịu dàng nói: "Mẹ, Lục U không còn là con nít nữa! Em ấy rất giỏi, sẽ biết đưa ra lựa chọn tốt nhất."
Lục Thước nhìn vợ mình qua gương chiếu hậu một cái.
Anh bật cười: "Đúng đó, giống như Tiểu Huân trước đây vậy."
Nhờ nụ cười này, bầu không khí trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Hoắc Minh Châu cũng cười.
Chỉ có Lục Huân là đỏ bừng mặt, cô cúi đầu, một lát sau mới ngoan cố phản bác lại chồng mình: "Trước đây vốn dĩ không phải là em lựa chọn! Rõ ràng là anh đã dụ dỗ em, sau đó còn đi coi mắt!"
Giọng nói của Lục Thước bỗng trở nên dịu dàng.
Anh nhỏ giọng nói: "Bà Lục nhỏ, em có thể tha thứ cho anh không?"
Mẹ chồng vẫn còn ở trên xe mà anh lại như vậy, làm cho Lục Huân càng thêm đỏ mặt...
Lục Thước đưa người về rồi không quay lại bệnh viện nữa.
Nhưng anh cũng không ngủ mà nói chuyện với mẹ một hồi, sau đó lại về phòng nói với vợ mấy câu, sau khi Lục Huân ngủ... Anh nhớ tới Lục U, không cách nào ngủ được, thế là dứt khoát ra ban công hút thuốc.