Diệp Bạch run run.
Bây giờ anh ta làm gì có tâm trạng để thay quần áo...
Đêm khuya, cơn bão bên ngoài đã dừng lại, mưa cũng hơi tạnh.
Hoắc Minh Châu và Lục Huân cũng từ khách sạn chạy tới, Hoắc Minh Châu tự trách, nếu bà ở bên cạnh Lục U thì cô đã không ra nông nỗi n: Lục Thước nắm lấy tay mẹ mình, nhẹ nhàng nói: "Mẹ, có mẹ cũng chẳng thay đổi được gì đâu, có lẽ chỉ thêm một người bị thương thôi."
Tuy là nói như vậy nhưng tâm lý của người mẹ vẫn thấy khó chịu. Lục Huân ngoan ngoãn dựa vào người bà.
Mười giờ tối, bên phía lão Lý tài xế lại truyền tới tin tốt, sau khi được cấp cứu, chân của lão Lý đã giữ lại được, vợ của lão Lý chạy tới cảm ơn Diệp Bạch, bà ấy nói không ngừng: "Cảm ơn ngài Diệp nhiều lắm, lão Lý nhà tôi nếu không gặp được quý nhân như ngài thì hôm nay cái chân đã để lại trên đường rồi!"