Bà nhìn về phía Lục U, ánh mắt phức tạp.
Lục U tự nhiên cũng nhìn thấy Diệp Bạch, giống như trước đây, cô đã coi anh là không khí!
Cô khẽ nói: “Lên xe thôi ạ!”
Hoắc Minh Châu than nhẹ một tiếng, đỡ con gái lên xe.
Bụng Lục U lại lớn thêm chút, nhưng hành động vẫn tự nhiên, xem ra đứa bé rất ngoan... Diệp Bạch im lặng nhìn, không dám tiến lên quấy rầy chỉ khế gật đầu với Hoắc Minh Châu, một tiếng mẹ cũng không thốt ra được.
Hoắc Minh Châu đeo kính râm, ngồi lên xe.
“Ai nha, thành phố B hôm nay mưa thật to ha! Sấm cũng lớn nữa này, không biết người phụ lòng nào lại gặp phải báo ứng đấy!”
Diệp Bạch đứng đó.
Thư ký Lâm phía sau anh không nhịn được, cô ấy thật sự nhịn không được và cười ra tiếng.