Lúc này Tiểu Lục Hồi mới vui vẻ hơn.
Cô bé cầm theo món đồ chơi yêu thích của mình, vui vẻ chạy đi... Sau khi vào phòng còn khoe cho bà ngoại xem món quà chú Diệp của cô bé vừa tặng cho cô bé, thực ra Minh Châu cũng đã nghe thấy âm thanh bên ngoài, trong chốc lát, trong lòng bà cũng rối loạn.
Đúng lúc này, Lục Khiêm từ trên tầng bước xuống.
Nhìn thấy món đồ chơi trên tay Tiểu Lục Hồi, trong lòng ông cũng đã suy. đoán được đại khái. Ông ngồi xuống sô pha, gọi Tiểu Lục Hồi: “Cho ông ngoại nhìn xem nào, là ai tặng con món đồ chơi xấu thế này.”
Tiểu Lục Hồi bĩu môi một cái: “Rõ ràng là nhìn rất đẹp mà.”
Lục Khiêm nhìn về phía Minh Châu, cho bà một cái liếc mắt đây sâu xa.
Minh Châu cũng rất bất đắc dĩ, bà đi tới nói: “Để xem Lục U định thế nào đã! 'Tạm thời anh đừng ra ngoài!”
Bà sợ Lục Khiêm lại tức giận.
Lục Khiêm “hừ” nhẹ một tiếng: “Anh mới không thèm rảnh rỗi ra nhìn cậu tal”
Mặc dù nói như vậy nhưng dù sao thì ông vẫn thấp thỏm lo lắng cho cô con gái nhỏ của mình, cơm cũng ăn không vào, cứ tập trung lén nghe ngóng động tĩnh bên ngoài...
Trong sân, Lục U chăm chú nhìn Diệp Bạch.
Cô bĩnh tĩnh lên tiếng: “Diệp Bạch, thật ra cho dù đứa trẻ này có còn hay. không thì chúng ta đều không thể tiếp tục ở bên nhau được nữa! Giữa chúng ta... Diệp Bạch, tôi không muốn nói lại những lời gây tổn thương cho người khác này một lần nào nữa, tôi chỉ muốn nói với anh, chúng ta đã kết thúc rồi, không có khả năng quay lại nữa đâu!”