Lái xe đến đó mất khoảng sáu tiếng đồng hồ.
Diệp Bạch xuất phát từ sáu giờ sáng, đến khoảng giữa trưa mới đến Lục Viên, đúng là giờ cơm, mùi thức ăn bay ra từ căn kiến trúc kiểu Trung Hoa, đây cũng là
mùi hương mà Diệp Bạch quen thuộc.
Bảo vệ ở cửa Lục Viên không nhận được tin tức, không biết anh và Lục U đã ly hôn.
Bởi vì cô cả đã to bụng rồi!
Sao ông ta có thể đoán ra chuyện đó được chứ!
Vì vậy, Diệp Bạch cứ vậy mà lái xe vào, đi thẳng đến cổng chính của nhà họ Lục, đỗ xe xong... Một cô bé chạy ra từ biệt thự. Tiết trời tháng tư, cô bé mặc một chiếc váy in hình hoa cúc nhỏ trên nền trắng, hai bím tóc nhỏ đen nhánh, vô cùng đáng yêu.
Chính là Tiểu Lục Hồi đang trốn học.
Tiểu Lục Hồi nhìn thấy Diệp Bạch, đầu tiên là ngẩn người một lát, sau đó đôi mắt to tròn đen nhánh lập tức sáng bừng lên, cô bé theo phản xạ giang hai tay ra muốn ôm Diệp Bạch, nhưng lại nghĩ tới lời cậu đã nói, cô bé lại buông tay xuống.