Diệp Bạch suy sụp đứng dưới ánh đèn.
Bất tri bất giác lùi về sau một bước, anh nhìn theo bóng dáng Gina, cảm thấy hài hước tới đáng buồn...
Chỉ vì cái gọi là thích của một cô gái...
Gia đình anh tan nát!
Con không còn, Lục U không cần anh nữa, khi đứa trẻ bị lấy ra Lục U có đau không... Có phải những ngày sau đó đêm nào cô cũng khóc không, cả Tiểu Lục Hồi nữa, có phải cũng sẽ khóc tìm chú Diệp không?
Mặc dù đã say, nhưng khi nghĩ như vậy, Diệp Bạch vẫn đau đớn khó lòng chịu nổi.
Anh ngồi xổm xuống ven đường.
Mờ mịt nhìn lên tầng trên cùng của tòa chung cư, không một ánh đèn... Đã mấy ngày rồi anh không về nhà, dù có về cũng không dám bật đèn lên, anh không dám đối diện với một căn nhà không có Lục U.