Anh nhìn Lục U, chậm rãi lên tiếng: “Anh không tin... Anh không tin em sẽ phá bỏ đứa trẻ này! Lục U, anh nghĩ đi nghĩ lại vẫn cảm thấy chuyện này không thể nào
xảy ra! Đứa trẻ vẫn còn, đúng không?”
“Đứa trẻ đã mất rồi!”
Lục U vẫn rất bình tĩnh, thấy anh vẫn còn ngơ ngác, cô cúi đầu, tìm ra một tờ giấy từ trong túi xách, đưa cho anh: “Đây là giấy đồng ý phẫu thuật phá thai, tôi đã ký, hơn nữa còn có báo cáo sau phẫu thuật! Nếu anh vẫn không tin thì có thể tự mình nhìn xem.”
Tờ giấy rất nhẹ.
Thế nhưng Diệp Bạch lại không thể cầm chắc trên tay... Tờ giấy trắng nhẹ nhàng bay theo gió, cuối cùng rơi xuống đất.
Cửa kính của chiếc RV màu đen chậm rãi kéo lên, lập tức rời đi. Mà Diệp Bạch vẫn sững sờ đứng đó.
Anh đứng giữa tiết trời mùa thu, nghe câu nói nhẹ nhàng nhất, nhận lấy một nhát dao đau đớn nhất.