Đồi hỏi rất nhiều .
Cô bé mặc bộ đồ ngủ liền thân, nằm bò trên ngực cậu, ồn ào đòi mặc tã đi ngủ, nói rằng như vậy thì cô bé sẽ không phải ra khỏi giường để đi vệ sinh. Để chứng minh cho sự chân thành của mình, cô bé còn ra sức kéo một cái túi lớn đựng đống quần hoa nhỏ ra, tất cả đều là quần cô bé dùng khi mới một tuổi, không biết thế nào mà lại giấu đi.
Lục Thước dở khóc dở cười.
Anh cầm cái quần hoa nhỏ kia lên, ra vẻ với Tiểu Lục Hồi một chút: “Có xấu hổ không cơ chứ, quần của cục cưng một tuổi, cục cưng hai tuổi của chúng ta sao. mà mặc được đây?”
Tiểu Lục Hồi xấu hổ tới mức mặt đỏ bừng.
Cô bé cầm quần hoa nhỏ, mặc lên cho cậu mình, vừa mặc vừa ra sức nói: “Cậu cũng mặc được!”