Lục U cười lạnh lùng.
Cô không trốn tránh mà nhìn thẳng vào mắt Diệp Bạch, còn nhắc lại lần nữa: “Đúng vậy, tôi đã bỏ đứa trẻ rồi! Sau này anh không cần tiếp tục lo lắng nó là con của ai, cũng không cần lo lắng vợ mình ngoại tình, bởi vì không có đứa trẻ này, chúng ta sẽ cắt đứt hoàn toàn triệt để, sạch sẽ.
Lục U cong môi mỉm cười: “Không phải rất tốt sao?”
“Lục U!”
Trong miệng Diệp Bạch tràn lên vị tanh ngọt.
Anh hoàn toàn rối loạn. Anh đã từng nghĩ tới cảnh tượng gặp mặt của hai người vô số lần, anh đã nghĩ có lẽ Lục U rất tức giận mà tát anh một cái... Thế nhưng anh chưa bao giờ nghĩ tới việc Lục U sẽ bỏ đứa trẻ này.
Trong chốc lát, vậy mà anh lại không biết nên nói gì.
Anh muốn hỏi cô, tại sao không đợi anh, nhưng hình như anh không có tư cách, là anh đã nói những lời khó nghe đó với cô, là anh không công nhận đứa trẻ đó là của mình.
Trong khi Diệp Bạch đang vô cùng hoảng hốt, Lục U tránh anh ra, đi vào thang máy.