Nhưng bây giờ, Diệp Bạch nhìn cô ta, trong mắt không có gì khác ngoài xa lạ cùng chán ghét. Anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nhỏ của cô ta, hỏi: “Sao cô lại có mật khẩu thang máy?”
Gina không chịu nói.
Nhưng Diệp Bạch đã mất kiên nhẫn, anh lập tức nói cô ta cút đi… tràn đầy chán ghét và bạo
lực.
Gina khóc: “Diệp Bạch, đừng đối xử với em như vậy! Em không cố ý gây tổn hại đến anh, chỉ là em quá thích anh, muốn chung sống với anh mà thôi, em làm sai sao?”
Đến bây giờ cô ta vẫn cảm thấy mình không sai.
Diệp Bạch mặc kệ cô ta, anh bắt lấy tay cô ta, ném cô ta ra ngoài tòa nhà giữa đêm khuya.
Anh gọi bảo vệ, yêu cầu họ đuổi cô ta đi: “Sau này đừng đế cô ta lên nữa.”
Đêm khuya, Gina khóc lóc thảm thiết trên đường.
Lúc Diệp Bạch lên lầu, anh nghe thấy tiếng Gina khóc, anh nghĩ Gina làm sai thì cô ta có thể khóc, nhưng anh làm sai thì anh có thể làm gì đây?