Lục Thước dừng một chút, nói: “Anh chờ đó!”
Sau đó điện thoại cúp máy.
Ước chừng năm phút sau, Lục Thước bước ra khỏi biệt thự, anh ấy mặc quần tây đen, áo len cố lọ… ngón tay thon dài kẹp một điếu thuốc trắng như tuyết.
Cơn gió đêm thổi bay ngọn tóc được cắt tỉa gọn gàng của anh ây.
Trông anh tuấn và rạng rỡ sức sống.
Diệp Bạch tiến lên một bước, hai người đàn ông đẹp trai như nhau đứng đối mặt nhau, Diệp Bạch lên tiếng trước: “Tôi muốn gặp Lục u một l’ân.”
Lục Thước véo đầu điếu thuốc rồi dập tắt.
Anh ấy nhìn Diệp Bạch hỏi: “Anh muốn gặp con bé, nhưng anh có hỏi xem con bé có muốn gặp anh hay chưa? Diệp Bạch, thật sự chịu anh luôn đấy, có phải anh nghĩ rằng em gái tôi ngủ với Chương Bách Ngôn và có một đứa con rồi đổ cho anh đúng không? Anh đang sỉ nhục chính anh, hay là đang sỉ nhục em gái tôi… Nhà họ Lục thiếu phí nuôi dưỡng sao, cần anh phải trả tiền sao?”